Làm mọi việc trong Tình Yêu, tự khắc Đắc Nhân Tâm

Lời của cô Maria Trần Lan Anh sau chia sẻ của thầy Minh Hải về cuốn “Đắc nhân tâm” (https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid02iT5KicZasMY6Uzd2fvMbFtFtT946mFTdAMP8YtaZnSozxk9VKfdKzKeHo2in4SWZl&id=61560059816386)

“Làm mọi việc trong Tình Yêu, tự khắc Đắc Nhân Tâm”

Cô Lan Anh đánh giá cao việc thầy Minh Hải nhận ra “việc dạy mà không phải là dạy”. Vì nếu có 1 người dạy không phải là dạy thì sẽ có người học không phải là học. Khi đó mới có đúc kết. Nếu nghĩ học là ngồi nghe thì đó chỉ là thu nạp, dồn kho, lưu trữ, tư liệu… Học là phải 2 trạng thái: nghe và dùng – hành. Cần không ngừng học, không ngừng học yêu thương nhau…

Cô phân tích: thầy Hải có khả năng hiện thực hóa. Thầy Hải nhận ra để có thể được lòng người thì cần phải sống như thế nào, cần làm thế nào. “Qua từng biến cố, em vẫn nhớ đến cái nguồn gốc ấy – Người luôn ghi nhớ, trăn trở những gì muốn thực hiện thì khi có biến cố mới nhận ra, từ đó quan sát, đưa vào đời sống…”.

Phân tích về các ý trong bài chia sẻ của thầy Minh Hải, cô Lan Anh đã chỉ ra việc “Sách có thể nâng chúng ta lên nhưng có thể giảm vị thế đi” như thế nào? Cô cũng nhấn mạnh lại ý nghĩa của câu: “Nếu đọc sách mà tin tuyệt đối thì thà đừng đọc sách”. Ở đây không phải sách viết sai nhưng nếu chỉ bám chặt vào nghĩa văn bản sẽ không thấy được ý nghĩa siêu việt, vượt ra khỏi các con chữ trong sách.

Ví như việc tác giả cuốn Đắc Nhân Tâm khuyên nên gọi tên riêng thường xuyên khi giao tiếp để thể hiện sự quan tâm, trân trọng. Tuy nhiên, cô Lan Anh cho rằng gọi tên cần đúng lúc – đúng chỗ. Danh tính là danh đi kèm với tính chất. Não có thể giao tiếp với vũ trụ bằng trường âm thanh nào đó mà khoa học chưa đo được. Khi vũ trụ phát ra và ta bắt được, giải mã. Do đó, mỗi người không phải tự nhiên được đặt tên – tên gọi rất thiêng liêng. Vì vậy, nếu dùng nhiều lần, không cân nhắc sẽ khiến tên gọi không còn thiêng liêng nữa.

Một lời khuyên khác trong sách là phải thương yêu thật lòng, không nên nhắc đến lỗi phạm, chê bai hay chỉ trích… Đó chỉ là nhìn ở góc thuật thôi. Quan điểm về các thuật của cô Lan Anh là tôn trọng nhưng không lệ thuộc vào thuật. Bởi có câu: “Cô Dương bất sinh, độc âm bất trưởng” (Âm lẻ loi không sinh ra được, Dương trơ trọi không thể phát triển được).

Đặc biệt, cô đã chia sẻ rất sâu về thế nào là Đắc Nhân Tâm thực sự và cách nào để thực hành tốt nhất.

Cô khẳng định: Không phải ai cũng biết “Mọi sự tồn tại đều phải có 1 tình yêu vĩ đại nào đó. Khởi điểm và tận cùng của tất cả sự sống là yêu. Vậy nên cái lớn nhất của đạo đắc nhân tâm là yêu”.

Sâu thẳm nhất trong tâm hồn mỗi người luôn khát khao sự yêu thương vì ta luôn thiếu nó, không bao giờ no đầy.. Được lòng người là đi sâu vào cái khát khao sâu thẳm của chính lòng mình. Vậy nên đắc nhân tâm là được như mong muốn, như khao khát sâu thẳm trong chính trái tim mình.

Đắc nhân tâm cũng là được lòng người nhưng không phải là sống để lấy lòng người khác, đẹp lòng người khác mà là đi vào tâm hồn người ta, ở trong lòng người ta, ở trong trái tim người ta, đi vào cái nơi người ta chôn giấu sâu bên trong.

Đắc nhân tâm là cảm thấy mình là họ – họ là mình, làm cho mình và người ta kết hợp như một.

Xu hướng là ai cũng muốn chăm chút tâm hồn của mình đẹp lên. Lương tâm là ngôi đền, là thánh đường, là tâm phật. Được lòng người thì ta sẽ được ở trong đó. Mà mình ở với người ta, khi người ta sống, mình được sống; khi mình chết đi rồi vẫn sống trong lòng người ta. Nếu mình được “cư ngụ” trong 100 người quen biết thì ta sẽ có 100 ngôi nhà. Gặp ai cũng là lâu đài cho mình thì mình sẽ giàu có vô cùng – hạnh phúc vô biên, vô lượng, vô hạn. Đó cũng chính là “Hữu hình thì hữu hoại, vô hình thì vô hoại”.

Cần nhớ: Đắc nhân tâm không phải làm hài lòng hiện tại. Nếu xác định làm vì yêu, tận cùng hướng đến tình yêu thì không chóng thì chày cũng sẽ đắc nhân tâm. Bởi hạt giống được gieo vào mảnh đất tốt để cất giữ những điều tốt đẹp – nơi bảo tồn, duy trì, truyền đạt… lại những giá trị với tha nhân.

Vậy để được lòng người cần làm gì?

Nếu khen thì khen vì tình yêu. Nếu làm thì làm hết lòng.

Nếu yêu đến tột cùng thì sẽ trăn trở và đau đớn khi người ta lỗi phạm. Nhắc đến lỗi lầm trong tình yêu để cho người ta nhận ra cũng là đắc nhân tâm. Ví như: nếu cha mẹ không giáo dục con cái thì con cái không thể trưởng thành được. Vì thế trong tình yêu có sự giáo dục, còn người được giáo dục thấy đó là 1 món quà, ân huệ hay thấy bị xúc phạm, bị chỉ trích là do nhận thức của họ…

Hoàn toàn có thể từ chối nếu từ chối đó là xuất phát từ tình yêu – từ chối đó là điều tốt cho người.

Lời trung thực với những người chỉ thích lời nói ngọt ngào, không dám nói lời thẳng thắn sẽ chạm tới sự trung thực ở sâu trong lòng họ.

Như vậy, nếu làm mọi việc trong tình yêu thì tự khắc “đắc nhân tâm”. Bởi tình yêu là chìa khoá cuối cùng mở được mọi cánh cửa, kể cả cánh cửa thiên đàng. Nhưng để vào được cánh cửa thiên đàng phải vào được cánh cửa tâm hồn con người. Vì mỗi con người là 1 vũ trụ, là 1 đền thờ của Đấng sáng tạo, khi vào được lòng người là vào được thiêng đàng.

Cô cũng hy vọng chúng ta sẽ không chỉ đẹp lòng người mà còn là đẹp lòng Đấng Sáng tạo. Đẹp lòng Chúa không chỉ đắc nhân tâm mà là thuận thiên – thuận ý trời…

Mỗi người đón nhận tình yêu khác nhau, cách chia sẻ tình yêu sẽ khác nhau. Muốn sống đẹp lòng nhau, phải hiểu nhau. Muốn hiểu nhau phải lắng nghe – quan sát – phân tích – chiêm nghiệm và đúc kết. Khi nghe, quan sát trong lúc người ta nói, sẽ phân định được lời nói dối – thật, họ đang trong trạng thái bình an – lo âu hay sợ hãi… để từ đó biết là nên tha thứ, yêu thương, an ủi hay giáo dục…Muốn biết sống với nhau như thế nào, chia sẻ như thế nào, tình yêu đó ra sao thì cần: Chiêm nghiệm những gì người ta nói, thông qua việc nhớ lại lời người ta nói, rồi đúc kết lại thành giá trị sống cho mình.

Hội quán chỉ trở nên ý nghĩa và giá trị khi mỗi người sống vì yêu, làm việc vì yêu… Mỗi người học cách sống chan hoà với nhau và khi đó, ở đâu cũng được yêu quý. Khi đó sẽ là của nhau – người ta là của mình thì mình cũng thuộc về người ta. Đó cũng là lý do vì sao cô luôn nhắc nhở: “Việc gì không xuất phát từ tình yêu, không dẫn đến tình yêu thì không được làm”.

Đắc nhân tâm cho đến cuối cùng là cho nhau, thuộc về nhau. Trao đi – nhận lại mới tạo ra sự tuần hoàn – ý nghĩa thực sự của sự sống!

Song Phương (ghi)