Khám phá một nguồn vui

Lựa chọn bánh hay vàng phụ thuộc vào trải nghiệm của mỗi người. Ví như khi còn nhỏ, chúng ta sẽ thường chọn bánh thay vì vàng nhưng ở tuổi 30, chúng ta sẽ chọn vàng. Công Thức đã có những trải nghiệm như vậy với Thiên Chúa.

Là một người thành tâm, làm nhiều việc thiện, Công Thức luôn nghĩ đức Chúa chỉ là của bên Công giáo, là cha đạo, là người theo đạo Công giáo, giống như đức Phật là của người theo đạo Phật.

Là 1 người rất thích khám phá khoa học, Công Thức nghĩ rằng việc có 1 đấng nào đó sáng tạo ra vũ trụ này chỉ là viễn tưởng.

Vậy nhưng khi đọc cuốn “Khám phá một nguồn vui”, Công Thức mới thấy sự tìm hiểu, tìm tòi của mình thực sự hạn chế biết bao. Giờ đây, thông qua rất nhiều câu chuyện trong cuốn sách, Thức đã hiểu: Tất cả vạn vật trong vũ trụ này không phải tự nhiên mà có – đều do chính Chúa đã tạo ra. Con người là một tác phẩm vĩ đại nhất mà Chúa đã tạo ra…

Đặc biệt, câu chuyện Người cha nhân hậu/ Người con hoang đàn đã gây ấn tượng sâu sắc đến mức khiến Công Thức cảm nhận được sự mời gọi, sự thúc giục, sự trỗi dậy mạnh mẽ của tình yêu thương từ Thiên Chúa. Rằng Chúa dành tình yêu thương bao la cho chúng ta; Chúa là một người cha tuyệt vời và mọi người đều là anh chị em của nhau.

Đây cũng là cuốn sách đầu tiên khiến Công Thức chạm đến với Chúa, giúp Thức hiểu rõ hơn về Chúa – Một người cha của muôn loài – không của riêng ai cả. “Em gần như đã được khai mở đấng tối cao, nhìn nhận được cái gì rộng lớn hơn, học hỏi được nhiều điều”.

“Nếu mọi người hiểu được ý nghĩa sâu xa của cuộc sống này là sống trong hạnh phúc, không có ganh ghét, tị hiềm… thì cuộc sống này sẽ tốt đẹp biết bao”.

Song Phương (ghi)

Xin mời bạn đọc câu chuyện Người cha nhân hậu/Người con hoang đàn:

Một người kia có hai con trai. Người con thứ nói với cha rằng: “Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng. Và người cha đã chia của cải cho hai con. Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình.

“Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, nên phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng; người này sai anh ta ra đồng chăn heo. Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho. Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ:”Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói! Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người:”Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy. Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha. Anh ta còn ở đằng xa, thì người cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để.

Bấy giờ người con nói rằng: “Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa… Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng: “Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng! Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy”. Và họ bắt đầu ăn mừng.

“Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì. Người ấy trả lời: “Em cậu đã về, và cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì gặp lại cậu ấy mạnh khoẻ. Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà.

Cha cậu ra năn nỉ. Cậu trả lời cha:”Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng!”.

Người cha nói với anh ta: “Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy.”

Xin mời bạn đón đọc Phần 2: Sự mời gọi của tình yêu trên Fanpage vào 19h30 tối nay!